Mùi của ráng chiều 

Hồi nhỏ nội tôi đùa, ráng chiều là ông mặt trời… ráng để chiều. Kiểu là mặt trời ông ấy thực ra là vẫn muốn bung toả rực rỡ, mà bà mặt trăng bấm nút hết giờ đòi sân, nên ổng… ráng chiều. Tôi nghe ông nội kể, cười ke-ke-ke. Ráng chiều, ở quê nội, mang mùi đất của hai khoảng sân to rộng, cả trước lẫn sau nhà. Đó [...]